
2.4k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Ngày hôn phu Thẩm Độ mang sính lễ đến, cũng là ngày lòng ta nguội lạnh.
Giữa lúc không khí đang hân hoan, biểu muội Liễu Tích Âm của hắn bất ngờ lao ra chặn đường, nước mắt lưng tròng cáo buộc ta tham lam, ép buộc biểu ca nàng dốc cạn gia sản chỉ vì ta đã có quá nhiều cửa tiệm.
Thẩm Độ ngoài miệng quát mắng, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự dung túng. Hắn dịu dàng lau nước mắt cho nàng ta, quay sang ta với vẻ mặt đầy bất lực: "Tích Âm còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nàng đừng nên so đo với muội ấy."
Hắn cười, nàng ta cũng cười. Nhưng họ đã quên mất, đây là nhà của ai.
Ta thản nhiên phất tay, giọng lạnh lùng vang lên đầy uy quyền:
"Sính lễ, khiêng vào phủ. Người, đuổi đi cho ta."