Chương 25

Tuyệt Đại Phong Hoa

|Tịnh Vô Ngân

Chương 25: Tuyệt đại phong hoa

"Chiến kỹ của Ngự Long Quyết: Cầm Long Thủ, Võ chi ý hóa hình!"

Các đại nhân vật của Thanh Châu Học Cung đều chấn động trong lòng, Võ chi ý hóa hình, tựa như pháp thuật ly thể rực rỡ nở rộ, phải đến tầng thứ chín của Thức Tỉnh Cảnh, tức Quy Nhất Cảnh mới có thể chạm tới huyền ảo này. Diệp Phục Thiên, hắn mới chỉ ở tầng thứ bảy Huyền Diệu Cảnh, không ngờ đã có thể làm được.

Càng đáng sợ hơn chính là, đó lại là chiến kỹ Cầm Long Thủ nằm trong Ngự Long Quyết.

Giờ khắc này, rất nhiều người đều nhớ tới thi hương đại khảo, việc Diệp Phục Thiên hạ gục Lăng Tiếu và Dương Tu trong chớp mắt, hóa ra căn bản hắn vẫn chưa phát huy toàn bộ thực lực. Hắn lui khỏi chiến trường nhường Dư Sinh tham chiến, hành động nhìn như vô sỉ kia cũng không phải là sợ chiến, mà là hắn muốn dành ánh hào quang cho Dư Sinh. Cho nên khi Dư Sinh bị Mộ Dung Thu cướp mất vị trí thứ nhất, tiếng lòng không phục mới vang vọng khắp diễn võ trường.

Tất cả mọi người, dường như đều đã khinh thường thiếu niên này.

Diệp Phục Thiên nhìn thiếu niên kiếm tu đang bị tóm gọn, nhàn nhạt mở miệng: "Hắc Diễm Học Cung không quản ngàn dặm xa xôi đến khiêu khích, chỉ có chút tài nghệ này thôi sao?"

Đệ tử Thanh Châu Học Cung nhìn về phía Diệp Phục Thiên, mặc dù vẫn cái vẻ có thể giả bộ như vậy... Nhưng dường như, thật hả giận.

Trước đó liên tiếp bại ba trận, Thanh Châu Học Cung có thể nói là mất hết mặt mũi, giờ đây, cuối cùng cũng được Dư Sinh và Diệp Phục Thiên vãn hồi.

Thiếu niên kiếm tu nhìn chòng chọc vào Diệp Phục Thiên, đến tận lúc này hắn vẫn không hiểu, Diệp Phục Thiên rốt cuộc đã làm thế nào, vì sao hắn nhắm mắt lại mà vẫn có khả năng phản ứng mạnh mẽ đến vậy?

"Người tiếp theo." Cánh tay Diệp Phục Thiên run lên, tiếng long ngâm vang vọng, thiếu niên kiếm tu bị trực tiếp oanh trở lại trong đám người Hắc Diễm Học Cung.

Sắc mặt người của Hắc Diễm Học Cung vô cùng khó coi. Bọn họ phái ra ba người, ba trận chiến thắng liên tiếp, nhưng giờ đây, trong ba người đã có hai kẻ bại trận, đều bị cường thế miểu sát, không chịu nổi một kích.

Ngàn dặm xa xôi mà đến, kết cục như vậy quả thực rất mất mặt.

Vân Thiên Hạo bước chân đi lên phía trước, hắn nghiêm túc hơn trước vài phần, nhìn Diệp Phục Thiên nói: "Ngươi có tư cách để ta xuất thủ."

Chỉ là, có tư cách để hắn xuất thủ?

Diệp Phục Thiên nhìn thiếu niên cuồng vọng trước mắt, thật sự là, còn phách lối hơn cả chính mình.

"Ra tay đi." Vân Thiên Hạo tiếp tục nói.

"Ngươi trước đi, ta mà xuất thủ, ngươi sẽ không còn cơ hội đâu." Diệp Phục Thiên khuyên nhủ. Vân Thiên Hạo sầm mặt, mệnh hồn phóng thích, trận đồ lập lòe, chỉ thấy hắn giậm chân xuống đất, một pháp trận lập tức ngưng tụ thành hình với tốc độ cực nhanh. Đây là một hỏa diễm pháp trận, không ngừng thôn phệ hỏa diễm thuộc tính linh khí giữa thiên địa.

Từng đầu hỏa mãng đáng sợ vờn quanh pháp trận, Vân Thiên Hạo đứng ở trung tâm, không ai bì nổi.

"Trước mặt Thiên Mệnh Pháp Sư mà dám cuồng vọng như thế, rốt cuộc ngươi lấy đâu ra dũng khí?" Vân Thiên Hạo nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên, lạnh lùng mở miệng. Thoại âm vừa dứt, từ trong pháp trận đã có một đầu hỏa mãng giận dữ xông ra, lao thẳng về phía Diệp Phục Thiên.

Sắc mặt rất nhiều người của Thanh Châu Học Cung cũng thay đổi. Thức Tỉnh Cảnh, mượn pháp trận thôi động pháp thuật ly thể công kích, hơn nữa uy lực pháp thuật này tuyệt đối là cấp bậc cao nhất của Thức Tỉnh Cảnh.

Thế nhưng đám người lại thấy Diệp Phục Thiên từng bước một đi về phía hỏa mãng kia. Người của Thanh Châu Học Cung đều mở to mắt, cho dù biết Diệp Phục Thiên rất mạnh, nhưng khinh thường hỏa mãng như vậy cũng quá tự tin rồi.

Hỏa mãng giáng xuống, bao phủ tất cả, lao tới thôn phệ Diệp Phục Thiên. Đúng lúc này, trong tay Diệp Phục Thiên như đang nắm giữ thứ gì đó, khoảnh khắc tiếp theo, một luồng lôi đình phong bạo đáng sợ hung mãnh nở rộ. Xung quanh thân thể Diệp Phục Thiên hóa thành một thế giới lôi đình, lôi đình phong bạo đáng sợ va chạm với hỏa mãng, cùng lúc tiêu tán vào hư không.

"Pháp lục."

"Hèn hạ, chiến đấu mà lại mượn nhờ pháp lục." Người Hắc Diễm Học Cung tức giận quát. Vân Thiên Hạo tiếp tục thôi động pháp trận, từng đầu hỏa mãng cuồng vũ, lao thẳng về phía Diệp Phục Thiên.

Thân hình Diệp Phục Thiên lao về phía trước, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện vài tấm pháp lục, cười lạnh ném ra hư không. Những hỏa diễm cự mãng mạnh mẽ hơn va chạm với lôi đình phong bạo, vẫn là thế lực ngang nhau.

Vân Thiên Hạo gầm lên một tiếng, hắn điên cuồng thôi động pháp trận, hỏa mãng tiếp tục ngưng hình. Đúng lúc này, hai tay Diệp Phục Thiên đều cầm đầy những tấm pháp lục. Thấy cảnh này, bất kể là người Thanh Châu Học Cung hay Hắc Diễm Học Cung đều trợn tròn mắt, thế này cũng được sao...

"Dừng." Sắc mặt Vân Thiên Hạo trở nên cực kỳ khó coi.

Diệp Phục Thiên dừng bước, nhìn Vân Thiên Hạo trong pháp trận nói: "Biết chênh lệch rồi, muốn nhận thua sao?"

Vân Thiên Hạo nghe lời Diệp Phục Thiên nói thì mặt sầm lại, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đôi tay đang cầm đầy pháp lục của Diệp Phục Thiên, có xúc động muốn chửi ầm lên. Đây là chiến đấu sao, còn biết xấu hổ là gì không? Hai tay toàn là pháp lục đỉnh cấp của Thức Tỉnh Cảnh, thế này còn chơi bời gì nữa?

Mà còn mặt mũi nói, biết chênh lệch?

"Dùng pháp lục chiến đấu, đệ tử Thanh Châu Học Cung đều vô sỉ như vậy sao?" Mắt ưng trung niên của Hắc Diễm Học Cung cũng không nhìn nổi nữa, lạnh lùng lên tiếng.

Người Thanh Châu Học Cung lúc này cũng cảm thấy hơi mất mặt. Mới cách đây không lâu họ vừa thay đổi cái nhìn về Diệp Phục Thiên, chớp mắt một cái đã phát hiện, Diệp Phục Thiên vẫn là Diệp Phục Thiên mặt dày vô sỉ đó... Thật sự là, không gánh nổi kẻ này mà.

Thế nhưng Diệp Phục Thiên dường như chẳng hề giác ngộ, hắn nhìn mắt ưng trung niên, vẫn phách lối nói: "Hắn có thể sử dụng pháp trận chiến đấu, tại sao ta không thể sử dụng pháp lục? Không được thì cút, ở đây sủa cái gì?"

"Pháp trận là do hắn tự tay khắc, thuộc về năng lực của hắn, lúc chiến đấu đương nhiên có thể sử dụng."

"Pháp lục cũng là do ta khắc, thuộc về năng lực của ta, hắn dùng được, tại sao ta lại không thể dùng?" Diệp Phục Thiên hỏi ngược lại. Sắc mặt mắt ưng trung niên càng lúc càng khó coi, không biết đáp lại thế nào... Đơn giản là vô sỉ đến cảnh giới thượng thừa rồi.

Người Thanh Châu Học Cung cũng có chút ngẩn người, pháp lục này là hắn tự khắc? Tầng thứ bảy Thức Tỉnh Cảnh mà khắc được nhiều pháp lục đỉnh cấp như vậy? Còn có ai thổi phồng hơn tên này nữa không?

Mặc dù Vân Thiên Hạo đối diện có thể khắc pháp trận đỉnh cấp, nhưng Vân Thiên Hạo là Thiên Mệnh Pháp Sư, mệnh hồn là trận đồ.

"Cho dù pháp lục này là ngươi tự khắc, ta lúc chiến đấu mới khắc trận, còn ngươi lại là đã chuẩn bị sẵn pháp lục, sao có thể đánh đồng?" Vân Thiên Hạo lạnh lùng mở miệng, Diệp Phục Thiên đúng là miệng đầy hồ ngôn loạn ngữ.

"Đã ngươi không phục, vậy chỉ còn cách đánh cho ngươi phục." Diệp Phục Thiên nhàn nhạt nói, lập tức quay người nhìn về phía vị trí của trưởng bối Thanh Châu Học Cung, mở miệng nói: "Có thể cho ta mượn một cây bút khắc lục cùng một ít giấy lục không?"

Cung chủ Thanh Châu Học Cung thần sắc như điện. Diệp Phục Thiên muốn bút khắc lục và giấy lục? Chẳng lẽ, hắn muốn làm pháp lục trận kiếm hay sao?

"Ta đi lấy cho ngươi." Một vị trưởng giả lên tiếng, lập tức thân hình như tia chớp rời đi. Đám người nghị luận ầm ĩ, đều nhìn chằm chằm vào Diệp Phục Thiên trong sân. Chẳng lẽ hắn thật sự là một Khắc Lục Sư? Vừa rồi hắn sử dụng pháp lục, thật sự là do hắn tự khắc? Nếu thật là như thế, Diệp Phục Thiên cũng quá mức nghịch thiên rồi.

Không lâu sau, vị trưởng giả kia quay lại, mang theo một cây bút khắc lục cùng không ít giấy lục, tiến lên giao cho Diệp Phục Thiên.

"Đa tạ." Diệp Phục Thiên cảm tạ một tiếng, sau đó trải giấy lục ra trước người.

"Hắn muốn làm gì?" Đám người run sợ. Khắc giấy pháp lục cũng giống như trận pháp, cần một khoảng thời gian nhất định. Vân Thiên Hạo là Thiên Mệnh Pháp Sư có mệnh hồn trận đồ, cho nên mới có thể nhanh chóng khắc pháp trận và trực tiếp lợi dụng trong chiến đấu. Diệp Phục Thiên dù là Khắc Lục Sư, cũng không thể nào bắt chước được chứ?

Trong lúc ngươi đang khắc pháp lục, pháp trận của đối phương đã công kích đến nơi, còn đánh đấm thế nào được nữa? Đơn giản là không khác gì tự sát.

Nhưng Diệp Phục Thiên, dường như muốn thách thức điều không thể này.

Rất nhiều người đều trở nên chăm chú, mặc dù Diệp Phục Thiên rất vô sỉ, nhưng thực lực của hắn bây giờ đã không còn ai dám nghi ngờ tùy tiện.

"Ngươi đang nhục nhã ta sao?" Vân Thiên Hạo nhìn thấy hành động của Diệp Phục Thiên, phẫn nộ nói. Cho dù là một Khắc Lục Sư, muốn trong chiến đấu mà khắc pháp lục đối phó hắn, điều này đối với Thiên Mệnh Pháp Sư am hiểu trận pháp mà nói, đương nhiên là một sự miệt thị và nhục nhã.

"Ngươi có thể bắt đầu rồi." Diệp Phục Thiên cầm bút khắc lục, ngẩng đầu bình tĩnh nói với Vân Thiên Hạo. Khi thiếu niên chăm chú, trên thân hắn dường như tỏa ra một vòng quang huy thần thánh, khiến người ta không tự chủ được mà sinh lòng tin tưởng mạnh mẽ. Đó là một loại khí chất vô hình, phảng phất như bẩm sinh.

Vân Thiên Hạo bước chân về phía trước, mệnh hồn trận đồ phóng ra ngoài. Lần này không còn là trận pháp hỏa diễm thuộc tính nữa, mà là Hàn Băng thuộc tính. Thủy chi linh khí giữa thiên địa xung quanh điên cuồng lao về phía pháp trận, sau đó ngưng tụ thành Hàn Băng chi ý. Nơi Vân Thiên Hạo đứng, một cơn bão Hàn Băng đáng sợ xuất hiện, giống như một thế giới Hàn Băng độc lập. Cho dù đứng ở rất xa, vẫn có thể cảm nhận được hàn ý lạnh lẽo.

"Mệnh hồn trận đồ ban cho hắn thiên phú toàn thuộc tính, pháp trận có thể nuốt chửng bất cứ linh khí thuộc tính nào, đúng là yêu nghiệt." Cho dù là phe đối địch, nhưng các đại nhân vật của Thanh Châu Học Cung đều có chút ghen tị với thiên phú của Vân Thiên Hạo. Thiên tài yêu nghiệt chân chính, khó trách Hắc Diễm Học Cung lại dẫn hắn đến đây diễu võ giương oai.

Nhưng dù vậy, thiếu niên từng bị Thanh Châu Học Cung hạ lệnh cấm của họ, giờ phút này vẫn thản nhiên đối mặt.

Diệp Phục Thiên ngồi trên mặt tuyết, yên tĩnh khắc lục, từng nét bút nhanh như tia chớp, bút khắc lục như rồng bay phượng múa, Lôi hệ linh khí giữa thiên địa điên cuồng rót vào.

Một mảnh lôi quang lập lòe trên ngòi bút khắc lục. Đúng lúc này, Vân Thiên Hạo xuất thủ, trong pháp trận có một cây Hàn Băng trường mâu phá không giáng xuống.

"Cẩn thận." Có vài người trong lòng không tự chủ được mà lo lắng cho Diệp Phục Thiên, nhưng thiếu niên vẫn cúi đầu khắc lục, nâng bút vung lên, dẫn lôi đình lập lòe. Trong khoảnh khắc, một tấm lôi võng xuất hiện trước mặt hắn, trói buộc Hàn Băng trường mâu đang lao tới, rồi xé nát từng chút một.

"Phòng ngự pháp thuật, Lôi Thuẫn." Đám người như thể biết Diệp Phục Thiên muốn khắc pháp thuật gì, đây là lôi võng trước khi Lôi Thuẫn thành hình, bị Diệp Phục Thiên trực tiếp dẫn động để phòng ngự công kích của đối phương.

"Oanh..." Băng sương trên mặt đất như nổ tung, vô tận Hàn Băng chi ý lao về phía pháp trận của Vân Thiên Hạo. Pháp trận đã thành hình, Vân Thiên Hạo giơ hai tay lên, khống chế thế giới Hàn Băng này.

"Đi." Một tiếng quát lạnh, vô số Hàn Băng trường mâu trong pháp trận mang theo uy thế đáng sợ phá không giáng xuống, công kích lăng lệ đến cực điểm.

"Thành." Diệp Phục Thiên nâng bút vung một đường, giấy lục bay lên. Khoảnh khắc tiếp theo, một mặt lôi đình chi thuẫn khổng lồ xuất hiện trước người Diệp Phục Thiên, xé nát công kích đang oanh tới thành những mảnh vụn.

Diệp Phục Thiên vẫn không ngẩng đầu, hắn lại tiếp tục khắc lục trên một tấm bùa giấy khác, cánh tay tùy ý huy sái, phong thái tiêu sái, lại phối hợp với khuôn mặt anh tuấn chăm chú kia, khiến một vài thiếu nữ thấy ngẩn ngơ.

Hóa ra... hắn mạnh đến vậy.

Phong Tình Tuyết nhìn chằm chằm thiếu niên giữa đất tuyết, chẳng biết tại sao, trong lòng lại dâng lên nỗi thương cảm nhàn nhạt. Thiếu niên nổi giận vì hồng nhan, phong mang sơ hiện, đã lộ tuyệt đại phong hoa!

Phục Thiên Thị

MỤC LỤC • 1900 CHƯƠNG

Không tìm thấy chương phù hợp.