
9.6k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Tuyết rơi trắng xóa như muốn vùi lấp cả nhân gian, vùi lấp cả những kiếp người đang lay lắt bên bờ vực tử thần.
Đoàn tù nhân rách rưới, chân đi giày cỏ, cứ thế gục ngã dần trên con đường đày ải. Từ hàng chục người, nay chỉ còn lại hơn mười kẻ sống sót. Giang Niệm từng nghĩ mình sẽ là một trong số những cái xác nằm lại nơi hoang dã kia, nhưng định mệnh lại trớ trêu bắt nàng phải tiếp tục tồn tại.
Trước kia, nàng nâng niu nhan sắc bao nhiêu, thì giờ đây lại căm ghét và sợ hãi nó bấy nhiêu. Trong thắt lưng nàng chỉ còn lại hai viên thuốc – thứ vốn dĩ dùng để trốn tránh thế sự, nay lại trở thành viên đan bảo mạng duy nhất. Với gương mặt đầy mẩn đỏ, bùn đất bám chặt, nàng trở thành nỗi khiếp sợ của đám nha dịch, cũng là cách duy nhất để bảo toàn tính mạng trong chốn địa ngục trần gian.
Mái tóc xơ xác rũ xuống che khuất ánh mắt đờ đẫn. Chiếc cùm nặng trịch như bị băng giá đúc chặt vào cổ tay, nơi vốn từng trắng mịn như mỡ ngỗng, nay đã nổi lên một lớp chai sần màu nâu đỏ. Gương mặt này, phần lớn đã bị hủy hoại, không còn gì để nhìn nữa. Thế cũng tốt... thế cũng tốt.