
9.3k
FULL
4.8 / 5
Giới thiệu truyện
Giữa tháng tư, khi vạn vật đang đâm chồi nảy lộc, cỗ xe ngựa cũ kỹ vẫn không ngừng phát ra những tiếng kẽo kẹt đầy phiền muộn trên hành trình dài dằng dặc từ Tây Bắc trở về kinh thành.
Hà Yến Đình liếc nhìn kẻ đang nằm cuộn mình bên cạnh – Tang Ký Sanh. Hắn gối đầu lên cánh tay, quay lưng về phía y, cố tìm kiếm chút giấc ngủ chập chờn giữa những nhịp xóc nảy của con đường xa xôi. Không kiên nhẫn, Hà Yến Đình bất ngờ tung một cú đạp vào thắt lưng Tang Ký Sanh. Hắn đau điếng, giật mình tỉnh giấc, hít một hơi lạnh rồi gắt gỏng: “Huynh đá ta làm gì?”
Từ nhỏ đã cùng Hà Yến Đình tòng quân nơi biên ải Tây Bắc, Tang Ký Sanh vốn là kẻ thô lỗ, chẳng biết phép tắc, cứ thế xưng huynh gọi đệ với y mà chẳng phân biệt lớn nhỏ.
Hà Yến Đình thu hồi ánh mắt, giọng điệu trầm xuống đầy cảnh báo: “Về đến kinh thành rồi, không còn tự do như ở Tây Bắc nữa. Tính cách này của ngươi, đã đến lúc phải sửa đổi đi.”
Tang Ký Sanh mở bừng mắt. Hà Yến Đình vừa nhìn thấy đôi mắt ấy đã cảm thấy một thoáng vui vẻ khó tả. Thế nhưng, kẻ kia chỉ uể oải trợn mắt, lầm bầm đầy bất mãn: “Ta hiểu rồi, đừng làm phiền ta ngủ nữa.”