Độ Phù Dung - Tê Vân Tụ
1.5k
FULL
4.8 / 5

Độ Phù Dung - Tê Vân Tụ

Tác giả

Tê Vân Tụ

Trạng thái

Hoàn thành92 chương

Phiên bản

Giới thiệu truyện

[Hồ ly nhỏ nữ giả nam trang x Thái tử điên cuồng, thâm trầm, phúc hắc] Thế tử Tống Chiêu của Trung Dũng hầu phủ nổi danh là kẻ ăn chơi trác táng, mỹ nam tử phong lưu bậc nhất Nam Châu. Nàng yêu sự phồn hoa, say đắm chốn lầu hồng, chẳng một ai hay biết đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy lại là một thân phận nữ nhi đang che giấu bí mật động trời. Đương lúc sầu muộn vì hôn sự ép buộc, Tống Chiêu bị kẻ xấu tính kế, lầm đường lạc lối vào một nam phong quán. Tại đây, nàng đã có một đêm xuân nồng cháy cùng một "tiểu quan" mù lòa tên là Cửu Minh. Sau đêm đó, nàng mang hắn về biệt viện, hết lòng dịu dàng chăm sóc, tự tay xuống bếp nấu canh. Tất cả sự ân cần ấy chỉ vì một mục đích duy nhất: mượn giống hoài thai để giải quyết nỗi lo trước mắt. Nào ngờ, Cửu Minh này tính tình vừa ngạo mạn vừa khó chiều. Hắn không những không dễ dỗ dành, mà còn phóng hỏa đốt sạch biệt viện rồi bỏ trốn mất dạng. Tưởng rằng duyên nợ đã đứt, nhưng ngày Tống Chiêu vào cung yết kiến, nàng bỗng đâm sầm vào một đôi đồng tử âm u lạnh lẽo. Ánh mắt sắc lẹm của đương kim Thái tử như muốn nghiền nát từng tấc da thịt trên người nàng – Thái tử Tiêu Việt, tự Cửu Minh. Hóa ra, Thái tử Tiêu Việt trong chuyến vi hành bí mật đã bị ám toán, lại còn bị một nữ tử to gan lớn mật xem như tiểu quan mà giam cầm trong phòng tối. Kẻ cả gan làm loạn ấy, giờ đây lắc mình một cái đã trở thành Thế tử Hầu phủ. Hắn hận nàng trăm phương ngàn kế lợi dụng mình, hận nàng coi hắn như công cụ thử thuốc. Vậy mà giờ đây, nàng lại giả vờ vô tội, không thừa nhận, chẳng quen biết, tránh hắn như tránh tà. Hắn kiên nhẫn giăng thiên la địa võng, nhìn nàng vùng vẫy không lối thoát, cũng muốn nàng nếm thử dư vị của chén thuốc cầu con mà nàng từng ép hắn uống năm xưa. "Chẳng phải nàng muốn có con sao?" Gân xanh trên tay Thái tử nổi lên cuồn cuộn, hắn túm lấy bàn chân ngọc ngà đang bị xiềng xích quấn chặt, chậm rãi kéo mỹ nhân về phía mình. Thái tử xé toạc lớp triều phục gấm vóc, để lộ dấu răng dữ tợn nơi lồng ngực, gằn giọng: "Ta cho nàng... Thứ ta muốn, chính là cả đời này nàng không bao giờ dám trốn chạy nữa."